Welcome, Guest. Please Login.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
21.04.2014 at 15:16:30
News: Nếu muốn đăng kư làm thành viên, xin đọc kỹ Chủ Trương & Nội Qui Diễn Đàn (trong phần "Thông Báo của BQT") rồi email cho ktvt@ymail.com. Trong ṿng 7 ngày kể từ khi đăng kư, cần gửi ít nhất 1 bài để xác minh việc đăng nhập thành công. Nếu không, nick của bạn sẽ bị khoá.


Pages: 1 ... 6 7 8 9 10 ... 18
NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI . (Read 67499 times)
akdo47
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 622
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #140 - 21.11.2008 at 02:52:09
 
Quote from Thieulam_vietnam on 19.11.2008 at 21:03:47:
Xin giới thiệu với quí thầy và quí sư huynh đệ một nhân vật mới nhưng không mới, cũ nhưng không cũ, một người đă biểu diễn trên chương tŕnh "NHỮNG CHUYỆN LẠ VIỆT NAM" của đài truyền h́nh VTV3 cách nay 2 năm : Vơ sư Lương Ngọc Huỳnh - Vs Lương Ngọc Hải của môn phái LÂM SƠN ĐỘNG

(Thực ra Chưởng môn Lâm Sơn Động, Chưởng môn Thiên Môn Đạo, và anh Xuân Thi bên Vĩnh Xuân và Hồng Gia, rồi h́nh như ngay cả Mr Nguyễn Hữu Khai, cũng đều cùng học thuật biểu diễn vơ thuật từ 1 cao thủ Khí công - Nội công - thuật đạo dẫn giang hồ.)

Nghe viết về Vs Lương Ngọc Huỳnh nghe sao mà choáng quá, chẳng biết sự thật bao nhiều %, h́nh như tôi lại có nhă hứng chạm tay nữa rồi th́ phải, ṭ ṃ quá.

Địa chỉ Website của Lâm Sơn Động :

http://www.lamsondong.com/?NewID=36&CateID=20&type=News

Chúc mọi người thật nhiều niềm vui
TLVN

 
Lần sau có đưa những link tương tự như ở trên th́  anh TLVN nên đưa ra khuyến cáo: "Tôi không chịu trách nhiệm nếu có ai chết v́ cười khi đọc thông tin ở đó." Kẻo không có người kiện anh đấy.
 
@ Bubishi: ông vơ sư đó chẳng khó chịu ǵ đâu nên bạn mới đọc được những bài đó trên cái  website của môn phái ổng.
 
 
Back to top
 
 
View Profile   IP Logged
bubishi
Đai Đen
*****


I Love YaBB 2!

Posts: 225
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #141 - 21.11.2008 at 10:40:47
 
Quote from akdo47 on 21.11.2008 at 02:52:09:
Lần sau có đưa những link tương tự như ở trên th́  anh TLVN nên đưa ra khuyến cáo: "Tôi không chịu trách nhiệm nếu có ai chết v́ cười khi đọc thông tin ở đó." Kẻo không có người kiện anh đấy.

@ Bubishi: ông vơ sư đó chẳng khó chịu ǵ đâu nên bạn mới đọc được những bài đó trên cái  website của môn phái ổng.

 
Anh nói chí lư lắm, tui thật t́nh hy vọng là những ai được báo chí đánh bóng kiểu đó cũng c̣n biết đỏ mặt khi đọc những ḍng chữ dị hợm đó nhưng v́ mục đích quảng cáo nên phải xài tạm mấy tờ báo lá cải. C̣n nếu họ hả hê cắt mấy bài báo đó đem lộng kiếng treo khắp nơi trong nhà trong sở th́ cũng tốt thôi, tui sẽ phụ một tay bằng cách photo nhiều bản đem dán trong sở thú cho thêm phần xôm tụ  Cool
Back to top
 
 

Peace on earth
View Profile   IP Logged
kenji
Đai Vàng
**


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 32
Thắc mắc
Reply #142 - 21.11.2008 at 14:20:10
 

Môn phái TLVD có công rất lớn trong việc truyền bá phổ cập dưỡng sinh cho các Cụ người cao tuổi.
Một trong những người đó là Vơ Sư Bùi Hoàng Lân - được Cụ Nguyễn Văn Nhân trao kiếm lệnh chưởng môn trước mặt quần hùng.
Được trao kiếm lệnh chưởng môn có phải là được công nhận là chưởng môn không?SH có chơi với mấy anh bên TLVD nên được biết Chưởng môn hiện tại của TLVĐ là thầy Nguyễn Văn Thắng - chưởng môn đời thứ 2, ngay sau Sáng tổ là Lăo Vơ sư Nguyễn Văn Nhân.
Anh Bùi Hoàng Lân này h́nh như vẫn c̣n trẻ( sinh năm 1974 th́ phải) nên chắc là không có chuyện làm chưởng môn TLVĐ được.
Back to top
 
 
View Profile   IP Logged
Badmonk
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 4599
Re: Trinh Nữ Trà .
Reply #143 - 21.11.2008 at 15:11:29
 
Thưa Thầy Lăo Tử ,
 
Ttrong các loại trà như : Thiết Quang Âm, Ô Long, Trà xanh, Trà sen Huế, Móc câu, Bắc Thái,  Birth pick, Thái Đức ... Th́ Trà Trinh Nữ là quư hiếm nhất thầy à.  
 
Con nghe nói mỗi lần thu hoạch th́ công nhân phải đẹp và phải ...Trinh nữ. Hái trà phải trước lúc mặt trời lên khi sương mai c̣n mờ mờ ảo ảo ...Lúc đó là lúc khí âm và dương đang hoà hợp. C̣n các cô hái trà th́ tuyệt đối không được mang gùi hoạc sách giỏ ǵ hết trơn à. Có một điều con rất thắc mắc không hiểu bằng cách nào mà các cô lại mang cả đống trà xuống núi được??? Không lẽ cầm bằng tay th́ tay đâu mà leo núi? ngậm trong miệng th́ nhất định là không được rồi...Không biết mấy cô dấu ở chỗ mô mà hay dữ rứa hè. Không biết trong diễn đàn này anh em nào biết chỉ dùm tui với xin đa tạ ...!
 
À quên , bữa trước gặp Tài Có Wing Hop Phung đ̣i mua Trinh Nữ Trà. Ông  cười hề hề nói: "Nể t́nh nị dạy vơ công cho thằng tiểu tử con cũa bà vợ thứ 7 của ngộ nên ngộ để rẻ cho .... 1 pound chỉ...  200 thôi". Gặp đồ hiếm nên con chơi luôn .....Khi nào xuống dưới Westminster con ghé biếu thầy một ít.
 
Con nhà vơ nói là làm .  
Kính Ôn .
Back to top
 
 

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
View Profile   IP Logged
kevin Don
Đai Đen
*****


Thành Viên Danh Dự.

Posts: 341
Re: Điển tích " Trinh nữ trà '
Reply #144 - 22.11.2008 at 08:52:33
 
Quote from badmonk on 21.11.2008 at 15:11:29:
Thưa Thầy Lăo Tử ,

Ttrong các loại trà như : Thiết Quang Âm, Ô Long, Trà xanh, Trà sen Huế, Móc câu, Bắc Thái, Birth pick, Thái Đức ... Th́ Trà Trinh Nữ là quư hiếm nhất thầy à.

Con nghe nói mỗi lần thu hoạch th́ công nhân phải đẹp và phải ...Trinh nữ. Hái trà phải trước lúc mặt trời lên khi sương mai c̣n mờ mờ ảo ảo ...Lúc đó là lúc khí âm và dương đang hoà hợp. C̣n các cô hái trà th́ tuyệt đối không được mang gùi hoạc sách giỏ ǵ hết trơn à. Có một điều con rất thắc mắc không hiểu bằng cách nào mà các cô lại mang cả đống trà xuống núi được??? Không lẽ cầm bằng tay th́ tay đâu mà leo núi? ngậm trong miệng th́ nhất định là không được rồi...Không biết mấy cô dấu ở chỗ mô mà hay dữ rứa hè. Không biết trong diễn đàn này anh em nào biết chỉ dùm tui với xin đa tạ ...!

À quên , bữa trước gặp Tài Có Wing Hop Phung đ̣i mua Trinh Nữ Trà. Ông cười hề hề nói: "Nể t́nh nị dạy vơ công cho thằng tiểu tử con cũa bà vợ thứ 7 của ngộ nên ngộ để rẻ cho .... 1 pound chỉ... 200 thôi". Gặp đồ hiếm nên con chơi luôn .....Khi nào xuống dưới Westminster con ghé biếu thầy một ít.

Con nhà vơ nói là làm .
Kính Ôn .

 
Bạn thân mến. "TRINH NỮ TRÀ" là một  loại trà  thượng  hảo hạng, cũng là  thương hiệu đặc biệt gây sự chú ư trong thương mại, buôn bán.  
 
Trà Trinh nữ nó có một Điển tích vào thời nhà Hán, mấy ông " Ngự y" của Vua chúa quan niệm những nụ trà ban mai ướp  ào da thịt Trinh nữ khi được hấp thụ âm khí trong sạch của các nàng trinh nử ( thứ thiệt) sẽ tạo ra  thứ trà thuốc ngon, bổ.... nhấm vào có hương vị ấm nồng, thơm  ngây ngất, tỉnh táo. Sau khi ngụm một hớp trà nó để lại hương vị thơm ngát phảng phất như có một trinh nữ nào bước thoáng qua để lại một mùi xạ hương phảng phất đâu đó !!!!!
 
Điển tích nói rằng: "Người trinh nữ cứ việc mặc chiếc áo thụng có dây cột vào hông, tất cả các nụ trà và cuốn trà cứ việc hái và bỏ vào áo, những động tác hái, cúi, đứng dậy, bỏ vào áo tạo nên một năng lực hoạt động, mồ hôi, da thịt trinh nữ tiết ra  thấm vào trà ....  từ đó có điển tích "Trà trinh nữ" hay  c̣n gọi  là "Trinh nữ trà"'...  
 
Ngày nay nó chỉ là thương hiệu, chứ c̣n trinh nữ đâu mà hái trà??? Nhỡ không kiểm soát được... Nếu gặp trinh nử  bị "Viêm cánh"  th́ uống vào câm  luôn!!!  
 
Vài hàng nói chuyện cho vui với các bạn. Riêng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn "Trinh nữ Trà"  nó có hương vị đặc biệt ?????..... Mà  tôi vẫn để dành cho những vị khách vơ sư và các thành viên KTVT đặc biệt thân t́nh. Có dịp  thưởng thức bàn chuyện vơ lâm  trong những lúc nhàn nhă.
 
Thân ái  
Kevin Don
Back to top
 
 
View Profile   IP Logged
Vunguyen
Đai Đen
*****




Posts: 5487
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #145 - 22.11.2008 at 09:05:10
 
Kính và mong là sẽ có một ngày được ngồi bên Thầy để Thầy - tṛ ḿnh bàn về Vơ, về Trà, ngay tại Hoa Kỳ.
 
Hôm trước khi đi Việt Nam, cháu có anh bạn tặng cho 1/2 kư Trinh Nữ Trà... Thứ thiệt ! V́ anh mua nghe nói khá mắc nhưng uống không vô chút nào hết.
 
Nói đến đây chắc nhiều anh em thắc mắc....Trà Trinh Nữ là loại trà mà theo người Trung Quốc là rất quư hiếm v́ được tẩm bằng hương trinh nữ và đă gọi là quư hiếm th́ t́m sao ra chổ bán ???. Ai lại đi cho 1/2 kư lô, ngoại trừ quen biết đại gia ?
 
Vậy mà "Trinh Nữ Trà" hiện có bán tại Công Ty TNHH Trà Trinh Nữ đặt tại Lâm Đồng. Công Ty nầy tuyển toàn trinh nữ để bố trí mọi khâu. Nghe háo hức thật nhưng khi đọc đến thành phần th́ nó chỉ là Hoa Trinh Nữ ( cây xấu hổ, mắc cở), sao thuỷ thổ biến thành trà.  
 
Nghe anh Karateka qua Trung Quốc đến Phật Sơn Định Trà Quán mua Trinh Nữ Trà, và khám cách làm trà của họ, anh về nghe than..."Mẹ nó ! Toàn là "Thiếu phụ ngây thơ" không hà tụi bây ơi !
 
Bố khỉ... Trinh nữ bây giờ c̣n giả, nói chi trà....
 
Thân mến.
Back to top
 
 

Học Vơ là ǵ ? Là có một thứ vơ để ḿnh tập, một môn phái để ḿnh yêu và thần tượng để ḿnh trân trọng khi nhắc đến - "Thầy tôi"...
View Profile   IP Logged
vovinamusa
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 368
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #146 - 22.11.2008 at 12:00:00
 
Quote from Vunguyen on 22.11.2008 at 09:05:10:
Kính và mong là sẽ có một ngày được ngồi bên Thầy để Thầy - tṛ ḿnh bàn về Vơ, về Trà, ngay tại Hoa Kỳ.

Hôm trước khi đi Việt Nam, cháu có anh bạn tặng cho 1/2 kư Trinh Nữ Trà... Thứ thiệt ! V́ anh mua nghe nói khá mắc nhưng uống không vô chút nào hết.

Nói đến đây chắc nhiều anh em thắc mắc....Trà Trinh Nữ là loại trà mà theo người Trung Quốc là rất quư hiếm v́ được tẩm bằng hương trinh nữ và đă gọi là quư hiếm th́ t́m sao ra chổ bán ???. Ai lại đi cho 1/2 kư lô, ngoại trừ quen biết đại gia ?

Vậy mà "Trinh Nữ Trà" hiện có bán tại Công Ty TNHH Trà Trinh Nữ đặt tại Lâm Đồng. Công Ty nầy tuyển toàn trinh nữ để bố trí mọi khâu. Nghe háo hức thật nhưng khi đọc đến thành phần th́ nó chỉ là Hoa Trinh Nữ ( cây xấu hổ, mắc cở), sao thuỷ thổ biến thành trà.

Nghe anh Karateka qua Trung Quốc đến Phật Sơn Định Trà Quán mua Trinh Nữ Trà, và khám cách làm trà của họ, anh về nghe than..."Mẹ nó ! Toàn là "Thiếu phụ ngây thơ" không hà tụi bây ơi !

Bố khỉ... Trinh nữ bây giờ c̣n giả, nói chi trà....

Thân mến.

 
 Grin  Grin  That's really TẾU!  Cám ơn Vunguyen tặng cho một trận cười cuối tuần.  
Back to top
 
 

www.vovinamusa.org
Buidling the Foundation of the Future, Today!
Email View Profile WWW   IP Logged
Badmonk
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 4599
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #147 - 22.11.2008 at 12:23:19
 
Không phải đâu! Trinh nữ trà của em chắc hàng thiêt đó mấy anh ơi! Work dữ lắm à , bữa trước sau cơm sau cơm tối em pha một chỉ một nhúm nhỏ. Sau khi uống vô độ nữa tiếng sau th́ buồn ngũ nên đi ngủ luôn ....
 
Sáng hôm sau thức dậy thằng em tui hỏi : "Hồi hôm ông làm ǵ că đêm mà không chiu ngủ? Hết hát rồi đến ca, hết ca rồi ngâm thơ. Nói cười ầm ĩ  că đêm mà lại c̣n ... rên nữa chứ ! Are you on drugs?  
 
Một điều lạ nữa là nguyên ngày hôm sau tôi như một con người mới vậy. Cảm giác lân lân như lần đầu tiên được cầm tay con gái vậy.Em nói thiệt!  
 
Chúc anh em vui vẻ.
Kính
Back to top
 
 

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
View Profile   IP Logged
Badmonk
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 4599
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #148 - 22.11.2008 at 16:02:48
 
Chú Phương Tấn Mà thấy h́nh này chắc cười lắm !
 
Kính Thầy
Back to top
 
 

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
View Profile   IP Logged
Badmonk
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 4599
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #149 - 22.11.2008 at 16:17:04
 
Tặng Thầy bài viết  về trà cũa Vơ Phiến Nhà văn mà con hâm mộ .
 
Quả t́nh thầy Sáng sớm ỡ núi Tung Sơn mà chiều đă ỡ Côn Lôn động ....
 
 
Dịch thể ngạnh ngọc bào”: tôi lấy làm suy nghĩ về chữ “bào” rất nhiều.  
 
Ca tụng cái bọt của chất nước ngọc? Trà là nước ngọc? Tốt lắm, nhưng c̣n chút bọt kia, nó giữ vai tṛ ǵ ở đây? Ai cũng biết trong chén trà Tàu bé bằng hạt mít, bậc đài các chỉ thưởng thức cái hương và cái vị của một hớp nước mà thôi. Làm ǵ có bọt bèo trong đó? Bọt bèo rườm rà cũng không có cả trong chén trà bột của người Nhật. Vả lại dù có dăm ba hạt bọt, th́ đó đâu phải là một yếu tố làm nên giá trị của trà? Nói đến làm ǵ?  
 
“Khát uống trà mai hương ngọt ngọt,  
Giấc nằm hiên nguyệt gió hiu hiu.”  
 
Đó, nói như cụ Trạng Tŕnh thế là đúng điệu: Thưởng trà, khách tao nhân chú trọng nhất cái hương.  
 
C̣n ham trà đến như ông Lư Đồng, uống trà mà ngon trớn đến như ông ta — làm luôn một hơi bảy chén, đến nỗi gió dậy dưới nách ào ào[1] — thế mà Lư Đồng cũng không một lần đề cập đến bọt trà.  
 
Có thể ngờ rằng những hạt bọt trong chén trà Tàu đă tan đi từ mười lăm thế kỷ rồi. Các lối uống trà khuấy (mạt trà) thịnh hành ở Nhật Bản, hay trà ngâm (diệp trà, tiễn trà, yêm trà) như ở Trung Hoa từ đời Minh về sau, đều không đếm xỉa đến bọt. Họa chăng hạt bọt được quí chuộng vào thời kỳ xa xưa của trà bánh (đoàn trà) nấu với đủ các món gia vị lủng củng, nào gừng, nào hành, nào vỏ quít, nào muối đó chăng?  
 
Dẫu sao một hạt bọt trà dính trong câu thơ Tàu lưu lạc từ hơn ngh́n năm xưa quả không đủ sức làm dâng lên sự suy tưởng trong một trí óc nặng nề. Sở dĩ tôi đă đâm ra nghĩ ngợi chỉ v́ những hạt bọt nọ c̣n dính trên mớ râu của một ông cụ người cùng làng, cách đây không lâu.  
 
 
Trong chỗ dân dă ở thôn quê miền Trung, người ta gọi nó là Chè, mà không gọi là Trà. Uống TràTàu là cái thú của hạng giàu sang; người b́nh dân th́ uống Chè Huế.  
 
Trà Tàu, pha theo lối Tàu. Chè Huế nấu lối Huế. Lối Huế không giống lối nấu chè tươi hay chè khô ngoài Bắc. Từ Huế, lần vào các tỉnh nam Trung phần, lối nấu chắc chắn cũng có thay đổi ít nhiều; v́ vậy các quán nước chè bên đường ngoài Huế thường thấy có một chai nước cốt trữ sẵn, món đó không hề có ở vùng Nam Ngăi B́nh Phú...  
 
Trong bếp của mọi gia đ́nh ngoài Trung đều có đủ hai món đồ gốm dùng để nấu nước: cái ấm và cái om. Om dùng cho chè Huế.  
 
Chiếc om, h́nh thù nó như một trái sim lớn: nó tṛn quay và miệng loe ra (như tai sim). V́ om không có quai như ấm, như nồi, siêu, xoong, chảo v.v... cho nên để nhắc nó người ta không thể dùng đôi đũa bếp: phải dùng cái cặp.  
 
Cặp om là một thanh tre cật, dài non sải tay, uốn cong gập làm đôi, ṿng cong vừa ôm khít chỗ eo của miệng om.  
 
Có om có cặp, thế là đủ. Bỏ một vốc lá chè khô vào om, đổ nước vào, nổi lửa lên. Nước sôi, sắp trào ra, th́ lập tức chế thêm tí nước lă vào để trấn nó xuống. Một chốc nó lại sôi bồng lên: lại tí nước lă nữa. Ba bận, bốn bận như thế... Cần nhất phải kiên nhẫn: lửa không nên cháy hỗn quá, nước chế thêm không nên nhiều quá, mỗi lần chút ít thôi. Có thế chè pha ra bát mới tốt bọt được.  
 
Chè nấu xong đến chuyện pha nước. Bát bày sẵn bên bếp, trước tiên cho vào bát độ sáu bảy phần mười nước lạnh. Xong, dùng cây cặp nhắc om lên, rót nước chè sôi vào bát cho đến đầy.  
 
A! Cái công việc rót nước ấy là cả một nghệ thuật đấy. Hạ om thấp quá th́ bát chè ít bọt: đưa lên cao quá th́ sẽ làm nổi lên những quả bong bóng to tướng. Bát nước kém bọt là hỏng, đă đành. Mà bọt nổi bong bóng lớn cũng là chuyện vụng về mà người nội trợ tự trọng phải cố tránh. Kẻ pha nước thông thạo biết chọn đúng cao độ cho om nước, biết rót xuống một ḍng nước vừa phải, không nghiêng trút mạnh quá khiến bọt không tụ được, lại c̣n biết di động miệng om để phân phối bọt cho đều khắp, biết ngắt ḍng nước đúng lúc để rồi rót thêm chỗ này một chút chỗ kia một tí, bổ di kịp thời vào những khoảng trống không đẹp mắt v.v... Đến khi mọi sự đă viên thành, kẻ ấy gặc miệng om một cái trước khi ngừng tay, biểu diễn sự hài ḷng trong cử chỉ chấm dứt.  
 
Bát nước ngon lành phải thật nhiều bọt, đầy bọt, bọt hầu như phủ kín mặt nước, thứ bọt dẻo quánh lại, và nhỏ hạt.  
 
Pha một bát nước vừa ư rồi mà phải đứa bé bưng nước không cẩn thận cũng đáng bực ḿnh lắm. Bưng bát nước đầy thế nào từ dưới bếp lên đến nhà trên trao cho ông khách mà bọt không sánh ra ngoài, mà mặt nước không dao động đến nỗi làm vỡ bọt: được thế mới gọi là không phụ công phu kẻ nấu và pha nước.  
 
Đến đây đă rơ: Bao nhiêu công phu như đều dồn vào một chủ đích: “... ngạnh ngọc bào”.  
 
 
 
Ông khách đón nhận bát nước, bưng trên tay, nh́n vào đám bọt tràn trề sung măn mà không cầm ḷng được. Bọt nước long lanh rạng rỡ phản chiếu khuôn mặt khách, lặp lại một vạn lần cái rạng rỡ ánh lên trong mắt khách. Nghịch ngợm, khiêu khích nhau đến thế th́ không chịu được. Khách cúi đầu, chọn lựa một điểm thế thích nghi, chúm miệng thổi nhẹ để xua đuổi lũ bọt nước tránh giạt ra, dọn một khoảng trống vừa đủ chỗ đặt môi. (Dĩ nhiên, không một ai tính chuyện đớp mớ bọt nọ vào bụng!)  
 
Bị đuổi, lũ bọt vội vàng vẹt tránh ngay. Nhưng hễ khách vừa nhúng môi xuống th́ tất cả bọn chúng liền ập tới, bám riết quanh mép. Mực nước càng xuống thấp chúng càng rủ nhau kéo đến dồn dập, chen nhau lấn nhau, vỡ nổ lèo xèo trên môi trên mép của khách.  
 
Có thể khách không hay biết về những ǵ xảy đến cho lũ bọt: Khách đang ngon trớn mà. Và tất cả sự khoái thích của việc uống chè Huế là ở trong cái trớn ấy.  
 
Bát nước đă có lót đến sáu, bảy phần nước lạnh cho nên pha đầy nước dù đang sôi vào nó vẫn không quá nóng. Nó không như chén trà Tàu. Nó chỉ nóng vừa đủ cái độ khiến khách có thể uống ồng ộc một hơi, uống luôn không dừng, không ngẩng mặt lên, không rời môi khỏi miệng bát, cho đến cạn bát mới thôi. Mà bát chè Huế th́ phải biết nó là những thứ bát khổng lồ. Hồi tiền chiến, người ta dùng bát Bài Thơ, bát Con Rồng: Một bàn tay x̣e rộng chỉ che vừa miệng bát. Trong thời kháng chiến, nhiều gia đ́nh thiếu thốn phải dùng đến những cái “vùa” đất: vùa chỉ thua bát ở nước men chứ kích thước không thua sút tí nào. Bởi vậy cái ngon của trà Tàu là cái ngon tiểu vẻ của hạng phong lưu đài các, cái ngon cầu kỳ kiểu cách của một chút vị ngọt ở chót lưỡi, chút hương thoảng qua mũi v.v...; c̣n cái ngon của chè Huế th́ phàm tục thô bạo hơn, nhưng nó là cái ngon khỏe mạnh, thích hợp với bản chất nông dân lao động.  
 
Trà Tàu để nhấp từng tí, là thứ trà của sự suy tưởng mơ màng. C̣n chè Huế, không ai uống nó mà uống từng hớp rời. Đă tợp vào là cứ thế thừa thắng xông lên ào ào, cứ ráo riết dồn dập cho đến cùng.  
 
Mà đến tận cùng một bát Con Rồng th́ bảy chén trà con của Lư Đồng thấm vào đâu. Khách mà uống xong một bát chè Huế th́ — theo ngôn từ nhà thơ Trung Hoa — dưới mỗi bên nách tất phải nổi lồng lên một trận băo. Và — theo cái lối mệnh danh của thời đại — có thể dưới nách bên này là một trận Hélène, bên kia là Jackie chẳng hạn.  
 
Uống chè như vậy đâu đến nỗi vô vị?  
 
 
 
Ở chỗ thôn quê nghèo nàn ngoài Trung, trong cái xă hội của hạng sống lam lụ quanh ḿnh, tôi chưa được nghe câu chuyện nào liên quan đến cái giới uống trà Tàu. Đây đó chỉ nghe toàn những giai thoại về chè Huế. Anh Ba Càng Cua mỗi sáng nhất định phải điểm tâm một bát thật đậm rồi mới ra đồng cày bừa được, mà hễ đă uống nước rồi là khỏi cần ăn; ông Tư và ông Tam Khoang vẫn cầm cự nhau suốt ba mươi năm nay: ông này mỗi lần hai bát th́ ông kia cũng vẫn giữ vững đủ hai bát mỗi lần; ở làng nọ có người uống một lượt đến ba bát Bài Thơ; thôn kia có ông lăo hai bát gặp được chàng trai hai bát rưỡi, lấy làm khoái, gả ngay con gái cưng cho v.v... Lại cũng không hiếm những câu truyền tụng về các bậc dị nhân ở tổng này huyện nọ uống một mạch hoặc bốn bát, năm bát nước, hoặc cả om nước. hoặc nửa ṿ nước v.v..., nhưng tôi ngờ rằng những chuyện đó thuộc về huyền thoại.  
 
Dầu sao trong thôn dă có huyền thoại về chè om, về anh hùng chè lá, th́ đủ biết om chè đă có địa vị nào đó trong cuộc sống tinh thần của dân gian.  
 
Riêng đối với ông Tam Khoang, nó có vai tṛ trong cuộc đời t́nh cảm. Cũng như phần đông các tay cao thủ chè om, ông Tam Khoang có vóc người dềnh dàng, lực lưỡng. Trong chỗ xa tít nhất của kư ức tôi, ông đă có hai cḥm râu mép. Ngày nay, trên bảy mươi tuổi già, ông cụ bạc trắng cả râu mép lẫn râu cằm.  
 
Hồi tôi c̣n nhỏ, mỗi lần ông đến nhà, tôi thường lănh việc bưng nước để được xem ông uống. Ông thong thả, chững chạc, trông không có vẻ ǵ là một người đang khát. Bưng tô nước lên tay, bao giờ ông cũng ngừng lại ngắm qua một chút để đánh giá; nếu có đàn bà trong nhà ngồi gần đâu đấy, ông không quên b́nh phẩm vắn tắt vài lời. Rồi th́ bắt đầu: từ từ, không chút vội vă, ông uống cạn một bát, b́nh thản chờ đợi, rồi lại uống cạn một bát khác... Khi ông Tam Khoang ngẩng đầu lên lần thứ hai th́ rất nhiều bọt trắng đă đeo lấy hai vệt râu mép. Tôi thích chí, chỉ chỏ: ông nở một nụ cười hiền lành, đưa tay áo quệt ngang một cái, rồi dùng hai ngón tay — ngón cái và ngón trỏ — vẹt sửa lại bộ râu.  
 
Tôi chắc chắn không có một lần uống nào ông không bị lũ bọt chè quấy rầy bộ râu ấy; nhưng cũng không có lần nào đối với chúng ông không có cử chỉ khoan ḥa.  
 
Trước con mắt trẻ thơ của tôi bấy giờ, một con người đă thực hiện cái kỳ công là nuốt trọn hai bát nước to tướng như thế, với một vẻ vừa đĩnh đạc khả kính lại vừa giản dị khiêm nhường như thế, có vẻ đẹp riêng. Tôi ao ước mơ tưởng một ngày nào đó trong đời có thể học được cái phép làm một dị nhân từ tốn độ lượng kiểu ấy, để cho lũ bạn bè chúng nó lác mắt ra, vừa kinh hăi vừa cảm phục trong ḷng. Cho đến ngày nay th́ tôi đă chắc chắn đến mười phần là trọn đời ḿnh không sao có được cái phép lạ ấy trong khi ông Tam Khoang vẫn đều đều mỗi ngày tái diễn ba bốn lần.  
 
Do đó, tôi hoàn toàn cảm thông cái tâm sự của bà Tư. Bà có người chồng xuất sắc: ông Tư có tài uống một hơi hai bát chè. Nhưng bà không cầm ḷng được trước phong thái của ông Tam Khoang. Từ hơn ba mươi năm trước, trong chỗ cḥm xóm với nhau người ta thường gặp ông Tam Khoang đến chơi nhà ông Tư, chủ khách mỗi đàng hai bát nước xong, mặt mày thỏa thuê tươi rạng, đàng nào lặng lẽ mân mê ve vuốt râu mép của đàng ấy... Tất nhiên không phải là một cuộc đấu râu. Đây là sự gặp gỡ của hai kẻ đàn ông nơi ḷng mến mộ của một người đàn bà.  
 
Đối với mối t́nh tay ba ấy bà con làng xóm không có lời chỉ trích nghiêm khắc, chỉ có những giễu cợt khúc khích. Mối t́nh cứ thế kéo dài suốt ba, bốn chế độ chính trị, suốt đôi ba mươi năm ly loạn.  
 
Cho đến ba năm trước đây th́ xảy ra một biến cố: gia đ́nh ông Tam Khoang quyết định tản cư lên tỉnh lỵ, gia đ́nh ông Tư ở lại làng.  
 
Thật là tan tác, bi ai. Tuy nhiên rồi sau đó người ta thấy rơ ḷng người vẫn thắng nghịch cảnh: đôi ba tháng một lần ông Tam Khoang t́m được dịp về làng, ghé chơi nhà ông Tư.  
 
Ghé chơi ông Tư, một mặt công khai chủ khách hể hả uống bốn bát nước chè, một mặt kín đáo ông Tam Khoang giúi cho bà Tư hoặc một xấp lănh nhuộm đen bằng mặc nưa ở biên giới, hoặc một cái quần xa-teng Mỹ A v.v... Chỗ tỉnh lỵ coi vậy mà có lắm sáng kiến cung cấp cho ông nhiều lư do chính đáng để ông quyết định những chuyến về làng mạo hiểm. (Phải, đă ra tỉnh lại trở về làng là một chuyện nguy hiểm mà đám con cháu ông Tam Khoang t́m mọi cách để can ngăn.)  
 
Ông Tam Khoang mạo hiểm hơn một năm trời như thế rồi th́ rốt cuộc gia đ́nh ông Tư cũng dọn lên tỉnh. Lại đề huề, lại sum vầy.  
 
Ôi, cái cảnh sum vầy mới ngộ nghĩnh làm sao. Trong chuyến gặp nhau gần đây nhất, tôi được biết bây giờ giữa hai ông cụ có sự khắng khít như chưa bao giờ mật thiết đến thế: không ngày nào ông Tam Khoang không có mặt tại nhà ông Tư đủ hai buổi sớm chiều.  
 
Có thể giải thích rằng trong cảnh xa lạc xóm làng những cụ già bơ vơ giữa đô thị thường t́m đến nhau như t́m về dĩ văng của ḿnh. Nhưng lư do cụ thể hơn hết, lư do sờ mó được, ấy là chiếc om chè.  
 
Đúng thế, cách đây nửa năm, chiếc om nhà ông Tam Khoang bị vỡ, và ông không thể t́m mua ở đâu cho được chiếc om khác thay thế. Om đất bây giờ đă biến mất trên thị trường. Om đất đă chết không kèn không trống, không một lời báo trước; v́ vậy không ai được biết để mà pḥng bị, tích trữ. Và một người đă uống chè Huế hơn nửa thế kỷ như ông Tam Khoang chẳng lẽ nay lại đi nấu chè trong cái niêu đồng? Vậy sự hiện diện thường trực của ông tại nhà ông Tư là một sự chính đáng.  
 
Trong những ngày cuối cùng của cuộc sống, mặc dù cảnh đời ly loạn, hai ông cụ vẫn tiếp tục ngày ngày cúi xuống thổi những tảng bọt ngon lành nổi trên bát nước trao lên từ đôi bàn tay thân yêu nhăn nheo: cứ như thế họ hưởng hạnh phúc. Tôi hỏi thăm:  
 
— Thưa, các cụ vẫn uống được hai bát như xưa...  
 
Hai ông cụ tranh nhau đáp:  
 
— Cám ơn ông Hai. Nhờ trời vẫn đủ hai bát mỗi lần.  
 
Trên môi ông Tam Khoang nở một nụ cười kín đáo, man mác. Tuy vậy người ta cũng nhận thấy về già ông mất đi cái khiêm nhường đáng yêu của một người tự tin: về già — dù kín đáo — ông lại không giấu được một chút kiêu hănh.  
 
 
 
Sự mất tích của chiếc om đất không chỉ có tác dụng làm khắng khít một mối t́nh già. Tôi lo rằng sự mất tích ấy cũng có thể gây ra đôi điều không hay.  
 
Không phải các dân tộc nhất thiết phải ǵn giữ măi măi các phong tục ăn uống. Trong lịch sử, người Trung Hoa đă lần lượt trải qua những cách uống trà khác nhau hoàn toàn; có sao đâu? Lại c̣n nhờ thế mà họ tiến được đến những b́nh trà Thiết Quan Âm, Bạch Mao Hầu v.v... danh tiếng ngày nay, chắc chắn là hơn hẳn món trà uống với muối gừng xưa kia.  
 
Nhưng trong trường hợp của chè Huế, dường như đây không phải là một biến chuyển để tiến tới. Trái lại.  
 
Đất B́nh Định từng ghi được nhiều thành tích về trà. Trong cuốn sách viết về chỗ quê hương, thi sĩ Quách Tấn có nói đến thứ khổ trà ở miền An Lăo Hoài Ân, thứ trà quí được vua chúa thích một thời. Trong đoạn hồi kư về chuyến ghé Nam kỳ năm 1778, một nhà hàng hải người Anh tên Chapman đă chú ư đến ngành buôn bán trà đang hồi cực thịnh tại đây: từ hải cảng Qui Nhơn cho đến hoàng thành của Nguyễn Nhạc, dọc đường nơi nào cũng thấy những cửa tiệm bán trà.  
 
Có lẽ cả thứ trà dâng cho vua Nguyễn Gia Miêu cũng như thứ trà thịnh phát dưới triều Nguyễn Tây Sơn đều là trà pha chế lối Tàu. C̣n chè Huế sau này th́ không c̣n ai dâng vua, cũng không hề được bày bán trong tiệm: người ta chỉ bán chè Huế ở chợ, hay bán rong dạo xóm dạo làng...  
 
Thời của trà vua chúa đă qua, đến thời của chè om cho dân dă, cũng được chứ sao. Nhưng bây giờ om cặp lại mất tích, rồi sắp hóa sinh ra thứ chè ǵ nữa đây? Cứ sự thể này th́ h́nh như chè om tính đi luôn vào lịch sử không để lại thừa kế, không lưu vết tích. Thay thế cho nước chè, rồi sẽ có những thứ khác, thiếu ǵ. Các người làm văn hóa dân tộc đang ngậm ống nhựa hút tùn tụt những ly pepsi, coca v.v... không thấy đó sao? Thật tốt, thật hợp vệ sinh.  
 
Có điều một người Nhật Bản, ông Okakura Kakuzo, đă mỉa mai nhẹ nhàng một vị huấn cổ học giả đời Minh bên Tàu khi ông này lúng túng không biết giải thích thế nào về h́nh dáng chiếc “trà tiễn” được nói đến trong một tác phẩm đời Tống. Sự lúng túng ấy gần mang ư nghĩa sỉ nhục, khi một bậc trí thức Trung Hoa quên mất cả phong tục tập quán của dân tộc ḿnh sau một thời gian bị quân Mông Cổ cai trị.  
 
“Trà tiễn” là món có công dụng rơ rệt mà người đời c̣n quên nó, huống hồ “trà bào”! Thật vậy, cái om, cái cặp, và đặc biệt là cái bọt chè, rất có thể là những tai họa cho các vị huấn cổ học giả nước nhà trong tương lai. Năm ba mươi năm sau, nói đến sự thích thú trước một bát nước chè đầy bọt th́ c̣n hiểu thế quái nào được? th́ các bậc học giả dám ngẩn ṭ te lắm chứ.  
 
Trà tiễn để mà khuấy, chứ c̣n bọt chè dùng để làm ǵ? Không uống được, không ngửi được, không nếm được v.v... nó thành ra cả một sự bí hiểm, một sự thách đố đối với các nhà nghiên cứu. Ẩm giả yêu bọt chỉ v́ bọt sao chớ? Cũng như nghệ thuật vị nghệ thuật vậy sao?  
 
Bởi thế, trước khi bọt chè tan vỡ tiêu tùng hết, nên có đôi lời ghi chép về chút chuyện bọt bèo.  
 
------  
Back to top
 
 

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
View Profile   IP Logged
Badmonk
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 4599
Re .Vơ Đạo và Trà Đạo
Reply #150 - 23.11.2008 at 07:47:35
 
Nhật Bản lập quốc khoảng 660 năm trước Công nguyên với truyền thuyết các vị vua đều là những vị thần. Theo lịch sử có văn tự để lại, vào khoảng năm 400 của Thế kỷ 1, gịng họ Yamato kiểm soát toàn thể đất nước lên làm Hoàng Đế, xưng danh là con cháu Thái dương Thần nữ và gịng họ đó tiếp tục trị v́ cho đến ngày nay, v́ thế dân Nhật gọi Hoàng đế của họ là Thiên Hoàng Bệ Hạ (Tenno Heika). Nếu người Trung Quốc thời xưa tự hào là "Nam tử Hán đại trượng phu", người Nhật cũng tự hào là "Yamato no Danji" có nghĩa là nam nhi của gịng dơi Yamato tức Thái dương Thần nữ. Ở Việt Nam tổ tiên của chúng ta cũng nhận là gịng dơi Lạc Hồng, tức con Rồng cháu Tiên. Các dân tộc lớn ở Á đông đều có truyền thuyết về gốc gác của ḿnh, đó cũng là do tinh thần tự ái dân tộc chớ không có ǵ lạ.  
Khoảng năm 1180, Nhật bản có loạn sứ quân cũng giống như Thập nhị sứ quân trong lịch sử Việt Nam trước thời Đinh Tiên Hoàng. Tuy nhiên ở Nhật, Thiên hoàng vẫn trị v́, chỉ có các bộ tộc vơ trang đánh lẫn nhau tranh quyền tôn thờ Thiên hoàng để nắm luôn quyền cai trị thống nhất. Lịch sử vơ sĩ samurai bắt đầu từ đây. Samurai là những dũng sĩ kiếm thuật cao cường được các daimyo tức lănh chúa bộ tộc tuyển lựa, lúc đầu chỉ đóng vai vệ sĩ, nhưng từ khi có loạn sứ quân, họ trở thành những người lính tuyệt đối trung nghĩa với chủ. Năm 1192, Sứ quân Minamoto Yoritomo chiến thắng tất cả, trở thành vị Shogun (Tướng quân) đầu tiên của Nhật Bản. Muốn hiểu vai tṛ của Shogun như thế nào, chỉ cần nh́n lại t́nh h́nh vua Lê chúa Trịnh trong lịch sử Việt Nam. Thiên hoàng chỉ ngồi làm v́, c̣n bao nhiêu quyền hành nằm trong tay Shogun, các lănh chúa khác đều phải quy thuận. Các Shogun gịng Minamoto cai trị đến năm 1338 th́ bị truất phế sau một thời gian xung đột. Ashikaga Takuji lên làm Shogun, nhưng đến giữa thế kỷ 15 trong nước lại có đại loạn, trên 20 lănh chúa daimyo thế lực nhất kiểm soát các địa phương nổi lên chém giết lẫn nhau. Giai đoạn nội chiến này trong lịch sử Nhật Bản được gọi là thời đại chiến quốc kéo dài suốt 100 năm. Gịng họ Ashikaga mất quyền kiểm soát, đến năm 1603 một lănh chúa hùng mạnh nhất là Tokugawa Ieyasu chiến thắng nên được tôn làm Shogun. Thời đại các Shogun của gịng Tokugawa tiếp tục trong hơn hai thế kỷ, đến năm 1868 có phong trào Duy tân, tức đổi mới, mọi quyền hành thực sự đều phải trả lại cho Thiên hoàng lúc đó là Minh trị (Meiji), chế độ Shogun chấm dứt từ đây.  
Samurai theo ngôn ngữ gốc Nhật từ thời cổ chỉ có nghĩa là người phục dịch, đến thế kỷ 5 người Nhật du nhập chữ Hán, họ dùng chữ thị để đọc là samurai. Thị theo Hán tự có nghĩa là người hầu cận, như trong các chữ kép thị thần là quan hầu, thị vệ là vệ sĩ hoặc thị nữ là các nàng hầu. Từ khi có chế độ Shogun các kiếm sĩ samurai trở thành một giai cấp được tôn sùng rất đặc biệt tuy họ chỉ là một thiểu số trong xă hội Nhật qua các triều đại. Samurai đi đến đâu, dân chúng đều rạt sang một bên đường, gập người cúi đầu kính bái. H́nh ảnh samurai ngày nay đă được phổ biến trên khắp thế giới. Khi ra trận samurai mặc giáp trụ nặng, lúc b́nh thường họ mặc giáp nhẹ, nhưng dễ nhận nhất là họ luôn luôn đeo hai kiếm bên sườn, một thanh dài gọi là katana để chiến đấu, một thanh ngắn gọi là wakizashi dùng để tự sát. Khi thua trận hay không làm tṛn sứ mạng, samurai thà chết chớ không chịu bị bắt làm tù binh, hoặc khi danh dự bị va chạm họ đều mổ bụng chết. Cũng như Việt ngữ, Nhật ngữ sử dụng rất nhiều chữ Hán chuyển âm Nhật lâu dần trở thành văn tự chính thức. Chữ harakiri là ngôn ngữ b́nh dân, hara là bụng kiri là mổ, hai tiếng này dễ phát âm nên thế giới bên ngoài đă quen nói đến. Nhưng trong giai cấp quyền quư cũng như trong văn bản chính thức của Nhật Bản, người ta dùng hai chữ Hán: chữ thiết là cắt hay chém và chữ phúc là bụng, ghép lại theo cách phát âm Nhật ngữ là seppuku nên coi khác lạ. Sự thật hai lối phát âm đều có cùng một ư nghĩa. Riêng tôi nghĩ kiếm dài là ngoại để đối phó với kẻ thù, c̣n kiếm ngắn là nội, tiêu biểu cho nội tâm.  
Nghi lễ harakiri rất trong thể, người samurai tử tiết thường mặc áo trắng, họ ngồi quỳ xệp xuống, gươm ngắn để trước mặt c̣n gươm dài tuốt trần trao cho một người phụ tá có khi là cấp chỉ huy của họ đứng bên. Samurai dùng gươm ngắn, không phải chỉ đâm một nhát vào bụng mà theo đúng nghi lễ phải đâm vào bụng bên trái rồi rạch một đường dài qua bên phải. Sau nhát này samurai ngả người về trước, đầu gần đất gáy lộ ra, đúng lúc đó người phụ tá cầm gươm đứng cạnh phải chém một nhát thật mạnh để đầu samurai ĺa khỏi xác. Tại sao samurai cần có người chặt đầu giùm họ? Trước hết samurai coi cái chết chặt đầu là một cái chết vinh dự, thứ hai v́ lư do thực tế. Khi rạch môt đường dài ngang bụng, ruột gan xổ ra, samurai không chết ngay mà c̣n hấp hối một lúc. Bởi vậy họ muốn được chặt đầu cho cái chết đến sớm. Tàn nhẫn và rùng rợn quá phải không? Samurai sinh ra đời, khi đă đeo hai thanh gươm là chỉ mong được chết dưới đao kiếm chớ không chết già trên giường bệnh. Dân Nhật thường tự hào về điểm này, họ gọi samurai là những bông hoa sakura, tức anh đào, nở rộ vào mùa xuân.  
Samurai sống và chết theo một bộ luật riêng của họ gọi là Bushido (Vơ sĩ đạo) gồm cách chiến đấu, tác phong và đạo lư, giống như các hiệp sĩ Âu châu thời Trung Cổ. Samurai dùng kiếm là chủ yếu nên kiếm pháp của họ gọi là Kendo (kiếm đạo). Ngày nay Kendo trở thành một môn thể thao cũng như Judo đă được phổ biến trên thế giới. Hồi tháng 4 năm 2000, nhân dịp Hội Kendo Thế giới tổ chức thi đấu quốc tế ở San Jose, tôi đă viết hai bài về kiếm pháp của samurai mà căn bản nằm trong bốn chữ Khí, Kiếm, Thể, Nhất (ki, ken, tai, ichi). Khí là khí công, kiếm là vũ khí, thể là thể lực và nhất là hợp nhất. Luyện Kendo là phải luyện làm sao cho chân khí nhập vào kiếm, phối hợp với sức mạnh của cơ thể để những uy lực đó trở thành một. Ngoài kiếm pháp, samurai c̣n phải học bắn cung tức Kyudo (Cung đạo) và Judo (Nhu đạo). Họ cũng phải luyện cách đánh bằng dáo mác khi ngồi trên ḿnh ngựa.  
Lịch sử samurai là một chuỗi dài những cuộc nội chiến đẫm máu ghê rợn. Sau chiến thắng có lúc samurai chặt hàng ngàn thủ cấp địch đem về tŕnh chủ tướng để lănh thưởng. Nhưng lạ lùng thay, giữa những thời nội chiến quyết liệt, các lănh chúa hùng mạnh lại thấy cần t́m đến thi phú và tu thiền của Phật giáo để làm dịu bớt những nỗi niềm u uất trong thâm tâm của họ. Vào khoảng thế kỷ 14, các thiền sư Nhật Bản đă giới thiệu với các Shogun gịng Ashikaga một nghi lễ đặc biệt để uống trà trong phủ Chúa gọi là Trà đạo. Các Shogun kế tiếp đă theo nghi lễ này và c̣n đặt thêm nhiều thể thức thật long trọng. Trà đạo c̣n được truyền tụng đến ngày nay. Có chứng kiến những cử chỉ chậm ŕ, trang trọng, đúng phép tắc thủ pháp quy định, từ việc lấy nước, nấu nước, pha trà cho đến lúc nâng chén trà uống, người ta mới thấy Trà đạo gần gụi như thế nào với zen tức thiền định của Nhật Bản. Sát vùng ngoại thành Tokyo ngày nay, khi đến dự Trà đạo trong một căn pḥng thanh tĩnh, phía trước là một sân rộng có tảng đá lớn làm ḥn non bộ, trên sân trải sỏi được rửa sạch trắng nơn sắp xếp giống những các ngọn sóng bao quanh một ḥn đảo, bạn sẽ thấy bỗng nhiên ḷng nhẹ lâng lâng, tâm hồn thư thái như quên hẳn cảnh phồn hoa đô hội của thủ đô Nhật Bản.  
Các chiến sĩ samurai đă tự chọn một cuộc sống hùng nhưng ngắn tựa hồ hoa anh đào rụng trước gió xuân, có lẽ họ thấy gần gụi hơn với triết lư nhà Phật. Cái chết coi nhẹ như lông hồng, cuộc sống tất chỉ vô thường, sắc là hư tướng là ảo. Bạo lực cũng không vĩnh cửu, bởi v́ khi anh có bạo lực mạnh nhất trong tay, tất nhiên lại có bạo lực lớn hơn trị anh. Thiên ngoại hữu thiên, ngoài trời c̣n có trời nữa là vậy đó. Lưỡi kiếm của samurai không phải vô địch, bởi v́ đă có súng đại bác trị nó dễ dàng và thuốc nổ rút cuộc cũng có một thứ nổ khác lớn hơn. Tất cả đều vô thường, vậy không có ǵ là hữu thường vĩnh cửu hay sao? Có...có...Đó là những ǵ đẹp nhất trong trái tim con người. Các vở kịch Kabuki ngày nay ở Nhật làm sống lại h́nh ảnh người dũng sĩ samurai, nhưng đàng sau ánh thép lạnh của luỡi gươm đă nổi bật lên một chữ nghĩa từ đáy con tim người Vơ sĩ đạo. Và Trà đạo c̣n đó, sẽ c̣n măi măi. Hăy nâng chén trà lên nhấm nháp để sự b́nh thản ngấm dần vào tâm khảm, trong một chốn hư vô đến tận cùng.  
 
Trích Từ Việt Báo
Back to top
 
 

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
View Profile   IP Logged
Vunguyen
Đai Đen
*****




Posts: 5487
Truyền thống Chưởng Môn trong vơ thuật.
Reply #151 - 23.11.2008 at 22:28:48
 
Quote from sticky hand on 21.11.2008 at 14:20:10:

Môn phái TLVD có công rất lớn trong việc truyền bá phổ cập dưỡng sinh cho các Cụ người cao tuổi.
Một trong những người đó là Vơ Sư Bùi Hoàng Lân - được Cụ Nguyễn Văn Nhân trao kiếm lệnh chưởng môn trước mặt quần hùng.

Được trao kiếm lệnh chưởng môn có phải là được công nhận là chưởng môn không?SH có chơi với mấy anh bên TLVD nên được biết Chưởng môn hiện tại của TLVĐ là thầy Nguyễn Văn Thắng - chưởng môn đời thứ 2, ngay sau Sáng tổ là Lăo Vơ sư Nguyễn Văn Nhân.

Anh Bùi Hoàng Lân này h́nh như vẫn c̣n trẻ( sinh năm 1974 th́ phải) nên chắc là không có chuyện làm chưởng môn TLVĐ được.

 
Không biết truyền thống của các môn vơ Việt, Trung Hoa ra sao. Nhưng trong các vơ phái Nhật từ xưa nay mỗi chi phái có một truyền thống riêng biệt.  
 
Có một số chi phái Nhật vị Chưởng môn tiếp nối được nhận một cái b́nh (b́nh bát), chiếc b́nh nó có 2 loại, giống như một chiếc b́nh rượu hoặc là cái chén đựng thức ăn mà các nhà sư đi khuất thực.
 
Có phái th́ nhận một hộp đen, trong đó thường là phần vải nhỏ của chiếc áo Kimono ngày xưa vị Chưởng môn đời trước mặc khi lên tiếp vị, miếng vải thường chứa bên trong có thể là nắm tóc, hoặc chút móng tay được cắt ra bỏ vào.
 
C̣n vài chi phái th́ chiếc đai đen của vị chưởng môn đời thứ nhất, chiếc đai được luân chuyển từ nhiều thế hệ Chưởng môn, ai nhận được th́ coi như là Trưởng tràng của môn phái. Sau khi Sư phụ mất mới chính thức tiếp nhận chứ Chưởng môn.
 
Hiếm hoi một phái vơ Nhật trao cho vị Chưởng môn mới kiếm Katana như truyền thống Trung Hoa hay làm - Ngoài trừ môn Kiếm Đạo.
 
C̣n truyền thống Việt Nam ra sao chưa hề nghe tới, bạn nào biết xin chia xẽ dùm.
 
Thân mến.
Back to top
 
 

Học Vơ là ǵ ? Là có một thứ vơ để ḿnh tập, một môn phái để ḿnh yêu và thần tượng để ḿnh trân trọng khi nhắc đến - "Thầy tôi"...
View Profile   IP Logged
Haokiet
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 804
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #152 - 24.11.2008 at 01:19:35
 
Xin hỏi các anh em nên từ TRưởng Môn và Chưởng môn th́ cái nào đúng hơn?
Back to top
 
 

Quân tử ngộ bần - Thủ kỳ lễ nghĩa
Email View Profile   IP Logged
cherry
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 252
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #153 - 24.11.2008 at 01:31:08
 
Quote from haokiet on 24.11.2008 at 01:19:35:
Xin hỏi các anh em nên từ TRưởng Môn và Chưởng môn th́ cái nào đúng hơn?

 
Chưởng Môn: Người điều hành, chấp chưởng cao nhất trong chuyện môn phái.
 
Trưởng môn: Người đứng đầu môn phái.
 
Nhưng ai cấm kẻ đứng đầu môn phái, điều hành môn phái ?
 
Em vẫn thích dùng từ Trưởng môn, dù bị sửa sai hoài hoài.
 
Thân.
Back to top
 
 
View Profile   IP Logged
Badmonk
Đai Đen
*****


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 4599
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM -.Môn phái Vũ Gia Thân Ph
Reply #154 - 25.11.2008 at 09:33:24
 
Lại Chuyên trăm hoa đua nỡ nữa đây . Xin đọc để biết thêm ...
 
Vũ Gia Thân Pháp được thành lập chính thức vào ngày 01-06-1983 tại Hà Nội. Người sáng lập: cụ Vũ Bá Quư (miền Nam gọi là Vũ Quyên), quê Hải Dương (sư tổ môn phái) và thầy Nguyễn Tiến Mỹ, 74 Phó Đức Chính, Hà Nội (đệ tử lớn của cụ Vũ Bá Quư).
 
Nguồn gốc của môn phái
 
Từ nhỏ, cụ Vũ Bá Quư đă là người ham mê vơ thuật. Sớm ra Hà Nội từ những năm đầu thế kỷ XX, Cụ đă theo học và được chân truyền những tuyệt kỹ vơ dân tộc từ cụ Lănh binh Giang, một trong những bộ tướng giỏi của Tổng đốc Hoàng Diệu triều Nhà Nguyễn. Sau đó Cụ đă thụ giáo qua rất nhiều môn phái, kể cả những môn vơ của đồng bào dân tộc thiểu số phía Bắc. Tuy nhiên, vào những thập kỷ đầu thế kỷ XX, tại biên giới phía Bắc, Cụ đă có duyên gặp Tôn sư Tế Công, một trong những truyền nhân của môn phái Vịnh xuân Nội gia quyền Trung Hoa, khi Tôn sư lánh nạn sang Việt Nam và trở thành người học tṛ Việt Nam đầu tiên của Tôn sư. Dưới sự chỉ bảo của Tôn sư, những kiến thức, kỹ năng vơ thuật được tiếp thu từ trước của Cụ đă phát huy hiệu quả nhanh chóng. Trên cơ sở những nguyên tắc luyện vơ đă được giác ngộ, Cụ tiếp tục nghiên cứu và tiếp thu tinh hoa của một số vơ phái Nhật Bản và quyền Anh, rồi tự tu tập, cải tiến thành một lối đánh riêng đầy uy lực. Với những kỹ thuật manh nha của môn Vũ Gia Thân Pháp sau này, Cụ đă thượng đài thành công và nhiều năm liền giữ đai vô địch vơ đài Quy Nhơn (vô địch Đông Dương).
 
Danh vô địch vẫn không làm mai một tâm huyết t́m ṭi, học hỏi cải tiến vơ thuật của Cụ. Năm 1938, trong một lần vào Sài G̣n giao lưu, Cụ đă gặp một vơ sư mà giang hồ gọi là Năm Sài G̣n. Khi giao đấu, vơ sư này đă không thể so đ̣n được với Cụ, nhưng ngược lại, Cụ cũng không thể truy đuổi để hạ đ̣n quyết định được, v́ thân pháp của vơ sư này quá hoàn hảo. Sau trận đấu, mặc dù là người chiến thắng (thắng điểm), nhưng bước qua hào quang của danh vô địch, của người chiến thắng, Cụ đă một ḿnh đội lễ đến nhà người thua trận để xin chỉ giáo. Từ đó, với kỹ thuật thân pháp tiếp thu được, kết hợp cùng với toàn bộ sở học vốn có, cụ Vũ Bá Quư đă đúc rút nên kỹ thuật căn bản của môn Vũ Gia Thân Pháp, thể hiện bằng một lối đánh riêng cực kỳ sáng tạo.
 
Trải qua những năm tháng vất vả trong hai cuộc kháng chiến, do bận công tác nên Cụ không có điều kiện mở mang môn phái mà chỉ nhận dạy một vài học tṛ tâm huyết (bác Đạt, thầy Nguyên, thầy Mỹ, anh Diệu...). Vào năm 1983, theo đề nghị của học tṛ lớn của Cụ là thầy Nguyễn Tiến Mỹ, Cụ đă đồng ư cho chính thức thành lập môn phái do ḿnh sáng tạo: môn Vũ Gia Thân Pháp. Cái tên này là do bạn hữu và các đệ tử của Cụ suy tôn lên, c̣n Cụ th́ nói giản dị: môn vơ của tôi là vơ tự vệ, vơ chiến đấu, vơ hiện đại.
 
Học tṛ và những người yêu Vũ Gia Thân Pháp c̣n lưu giữ măi một kỷ niệm thật mà gần như huyền thoại về Cụ: vào những năm đầu thập kỷ 90, giới vơ thuật Tiệp Khắc, một trong những trung tâm Karate của Châu Âu, mời Cụ sang thăm. Khi đó Cụ đă 82 tuổi, nặng chỉ c̣n 47kg, lưng c̣ng. Bất ngờ có 3 vơ sư Tiệp xin giao đấu. Cụ đă chấp nhận và bằng thân pháp điêu luyện, Cụ đă đánh bại cả 3 vơ sư có trọng lượng nặng trên 90kg. Tên tuổi của Cụ vang danh trên báo chí Tiệp Khắc lúc bấy giờ.
 
Cụ Vũ Bá Quư, sư tổ Vũ Gia Thân Pháp, một huyền thoại vơ thuật Việt Nam, mất năm 1996, để lại cho giới vơ thuật Việt Nam biết bao tiếc nuối.
 
Môn phái Vũ Gia Thân Pháp hiện nay
 
Ngày nay, các thế hệ học tṛ của Vũ Gia môn, đứng đầu là thấy Nguyễn Tiến Mỹ, tiếp tục kế thừa tinh thần vơ đạo và kỹ thuật đặc sắc của Cụ truyền lại, kiên tŕ tập luyện, nghiên cứu sáng tạo, phát triển tinh hoa, nâng cao tính nhân văn và thượng vơ của Vũ Gia Thân Pháp lên một bước mới, hiệu quả hơn".
 
Back to top
 
 

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
View Profile   IP Logged
batman
Lao Công
***




Posts: 1552
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM -.Môn phái Vũ Gia Thân Ph
Reply #155 - 25.11.2008 at 10:06:07
 
Quote from badmonk on 25.11.2008 at 09:33:24:
Học tṛ và những người yêu Vũ Gia Thân Pháp c̣n lưu giữ măi một kỷ niệm thật mà gần như huyền thoại về Cụ: vào những năm đầu thập kỷ 90, giới vơ thuật Tiệp Khắc, một trong những trung tâm Karate của Châu Âu, mời Cụ sang thăm. Khi đó Cụ đă 82 tuổi, nặng chỉ c̣n 47kg, lưng c̣ng. Bất ngờ có 3 vơ sư Tiệp xin giao đấu. Cụ đă chấp nhận và bằng thân pháp điêu luyện, Cụ đă đánh bại cả 3 vơ sư có trọng lượng nặng trên 90kg. Tên tuổi của Cụ vang danh trên báo chí Tiệp Khắc lúc bấy giờ.

 
Lại thêm một huyền thoại nhảm nhí !!!!!
Back to top
 
 

Tui ca không hay, tui đàn nghe cũng dở ...
View Profile   IP Logged
aikido_dzoet
Đai Vàng
**


Thành Viên Diễn Đàn.

Posts: 43
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #156 - 25.11.2008 at 11:13:22
 
Mấy cái pót đại loại như vậy chỉ làm cho mệt óc, nhức đầu được cái cười bể bụng. Một xả hội người ta chỉ sống, cần sống trong huyền thoại để bắt kẻ khác tôn thời th́ làm sao mà khá được. Xin đề nghị BQT đem các bài đại loại như thế này vào phần truyện cười dân gian. Kính chào.
Back to top
 
 
View Profile   IP Logged
BP Từ Vơ Hạnh
Đai Đen
*****


Thành Viên Danh Dự.

Posts: 5812
Nóc nhà thấp hơn trí tưởng tượng
Reply #157 - 26.11.2008 at 08:38:06
 
Quote from bart on 25.11.2008 at 10:06:07:


Lại thêm một huyền thoại nhảm nhí !!!!!

 
 
bart thân mến,
 
Dân tộc nào cũng vậy .
Tự ái dân tộc cao khỏi nóc nhà .
Nóc nhà thấp hơn trí tường tượng !
Thầy "bơm" Tṛ
Tṛ "Nổ" giùm cho Thầy .
Buồn 5 phút, cười vài giây !
Back to top
 

1LCongPha.jpg

BP Từ Vơ Hạnh
View Profile   IP Logged
hphan
Đai Đen
*****


Ngụy quân tử

Posts: 333
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #158 - 26.11.2008 at 10:42:08
 
Nói đi rồi phải nói lại, tất cả những ǵ ta đọc được toàn là từ báo chí, website, ... chưa chắc các vị vơ sư kia biết được những mảnh đời của ḿnh bị thần thoại hóa. Tôi tin chắc các vị vơ sư sẽ không cho phép họ (nhà báo, nhà viết ...) làm như thế nếu họ biết vể những bài viết nhăm nhí này, v́ các vị ấy không muốn ḿnh bị bay bổng lên không gian  và lại càng không muốn thanh danh cả đời của ḿnh bị ủy vào tay của mí nhà báo ... đời.
Back to top
 
 

Nhân bất học, bất tri lư
Học giả như ḥa, như đạo
Bất học giả, như căo, như thảo.
View Profile hphan   IP Logged
Vunguyen
Đai Đen
*****




Posts: 5487
Re: NHỮNG VƠ SƯ VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI .
Reply #159 - 26.11.2008 at 11:18:11
 
Nói cho cùng, chính mấy tay nhà báo, tay nhậu tay viết này chính là những tay vi61t chỉ với mục đích kiếm tiền, viết bậy bạ làm cho thiên hạ cười, làm cho Vơ Việt trở thành tṛ vui nếu người đọc biết và có kiến thức, c̣n ai không biết ǵ hết th́ cứ vưỡn ngực tư tôn cái dân tộc ḿnh... Vơ Việt gớm lắm chúng mày ạ ! Tay không giết cọp... Chuyện nhỏ !
 
Việt Nam chúng ta giờ này có những tay viết chuyên nghiệp về những vấn đề xă hội, nhưng vẫn chưa chuyên nghiệp hoá được lớp nhà báo, phóng viên chuyên về thể thao, bóng đá, hay đặc biệt là vơ thuật. Đến giờ này tui chỉ thấy có 3 người viết chuyện vơ, về vơ trên báo chí thông thường mà hay là Anh Cù Mai Công, Thầy Hồ Tường và nhà báo Phương Tấn. Nếu anh em nào biết ai khác th́ cho thêm chi tiết nhe.
 
Thân mến.
Back to top
 
 

Học Vơ là ǵ ? Là có một thứ vơ để ḿnh tập, một môn phái để ḿnh yêu và thần tượng để ḿnh trân trọng khi nhắc đến - "Thầy tôi"...
View Profile   IP Logged
Pages: 1 ... 6 7 8 9 10 ... 18
Locations of visitors to this page