BPTVH
|
Đây là e-mail cũa Vơ sư Mai Tâm (Dược Sĩ tại canada) người bạn thường tập luyện song đấu với tôi và Lạc Hà tại Vơ Đường OHDOKWAN Sài G̣n 1966, ông ấy là khoá 1 HAPKIDO của Thầy Kim Jin Pal. Đáng lẽ tôi phải giữ kín thư này nhưng suy nghĩ lại ...cần cho hậu bối vài tư liệu về cuộc sống (Xin bạn Mai Tâm tha lỗi) Tạm đặtchủ đề là Những khúc quanh của cuộc đời một con nhà VƠ ...............................................................Thân gửi bạn Hạnh và anh Cổn Hạnh ơi! Tôi lâu quá không liên lạc, nay xin viết vài hàng v́ lư do cuối thơ này. Không biết bạn c̣n nhớ năm quân trường Quang Trung khoảng năm 71, ông đă làm nhiều tên phách lối điêu đứng, cũng vào thời gian này, Tôi bị bên Vạn Hạnh hiểu lầm là bên phe đối nghịch nên dự định "hạ" tôi trước, trước khi gây chiến với tụi đàn em bên Dược, cũng v́ lúc đó nghe nói bọn "gà điên" tụi ḿnh (TVHạnh, Lạc Hà Bé, Phan chấn Thanh, tui...) "hồi trong vơ trường nổi tiếng là đấu như mấy con gà điên" th́ phải! Chúng nó không dám kiếm ông mà lại kiếm tôi (Chuyện này tôi dầu nên các ông không biết, sợ các ông lại v́ tôi mà đụng trận lớn) Chúng nó cho 5-6 đứa cầm cây song giường vây tôi trong pḥng ngũ quân trường chật hẹp rồi đập. Tôi đở đ̣n được 1 lúc th́ bị 1 cạnh cây đập ngay đầu phun máu ướt cả vai và ngực áo lính, bây giờ c̣n thẹo phải chải tóc ngược bên trái để che. Sau đó tôi về tôi đi xá mấy ông Thầy và ngưng tập luôn (Đó là lư do bỏ vơ đường mà mấy ông không hề biết, cứ tưởng tôi làm biếng hay chán vơ nghệ!). V́ dầu sao vài tháng sau cũng phải thi tốt nghiệp Dược Sĩ, sau đó tôi cưới vợ, vào lính, đi Phù Cát làm việc tới ngày mất nước. Cũng may không bị ở lại đi "học tập" như bạn. Trong 2 năm lính, vợ tôi tôi có thai đứa con đầu ḷng, bị bể bọc nước sớm, phải nằm liên tục 24/24 cố giữ cho bào thai đến 7 tháng là phải sanh v́ đă nhiễm trùng. Sanh non 7 tháng 10 ngày nên chưa tới 1 kg, nuôi lồng kiếng 3 tháng trong Đồn Đất là nó chết v́ đủ thứ problem(s). Tôi thấy ḿnh bất lực không làm ǵ được! Nên rất hận. Từ đó tôi bỏ học vơ và chăm chú vào mọi ngành trị liệu, ngoài ngành Dược của tôi, may được ra xứ ngoài nên học tất cả cái ǵ thấy được. Tới nay có thể coi như thành công. Con tôi 20 năm nay không dùng trụ sinh, 2 cháu tôi cũng vậy, rất mạnh khoẻ, tôi chăm sóc từ ngày con gái tôi có thai cho tới bây giờ, chính yếu là cách thiên nhiên hoặc theo Đông Y, dù là nhiễm trùng! Chỉ có thân tôi là tôi mặc kệ v́ ỷ y thành ra khi biết ḿnh bị tiểu đường là đă trể! Ngày được tin bạn, tôi có tập lại khoảng 1 năm, sức khoẻ đang khá, tiểu đường và huyết áp giảm gần b́nh thường, th́ cách đây 2 năm đi Cancun chơi bị 1 trận cúm nặng, có virus vào mắt, trở tay không kịp, thành bây giờ bị mù luôn mắt phải hoàn toàn. Đang trên list để chờ ai cho mắt mà làm greffe. Tóm lại bây giờ tôi đang nghiên cứu và tập khí công, theo học các giáo sư mà Đông Y Châm cứu Đoàn (ở Quebec này tương đương với Y sĩ Đoàn) mời dạy bổ túc hậu đại học (CE). Có kết quả hay không th́ tương lai mới biết được. Bỏ luôn tập vơ, thành ra không thể "Song đấu" với bạn như anh Cổn muốn xem lại thủ pháp của tôi như thế nào ! Chỉ tập khí công mong ǵn giữ sức khoẻ và t́m chuyện để học, mỗi năm mỗi thứ, để tập luyện cho đầu óc khỏi bị lẫn v́ thấy trí nhớ đă bắt đầu xuống dốc, kém hơn xưa nhiều! Âu là mỗi người một định mạng. Số tôi chắc phải chịu nhiều thử thách về bệnh hoạn để t́m kiếm cách trị liệu thay v́ tung hoành ngang dọc như bạn và anh Cổn. Tôi viết vài hàng tâm t́nh này v́ Tết năm nay tôi sang Cali ăn Tết, nhân tiện thăm bà mẹ nuôi vừa bị stroke và 1 người bạn đang bị cancer muốn t́m hiểu về khí công. Tôi sẽ ở Little Saigon Inn 3 ngày: 29, 30 và mùng một Tết. Nếu có dịp gặp lại bạn, ḿnh đi ăn 1 tô phở rồi nói lại chuyện xưa cho vui, đă 40 năm rồi, mau quá ! Thân ái MT
|